Dù thế nào đi nữa... :)

Daisypath Happy Birthday tickers

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Lan man


Dạo này bận rộn quá! Mải trồng cây trên nông trại vui vẻ mà, hi hi. Mà cũng ko có cảm xúc viết blog. Nhưng giờ ko biết làm gì cả. Tìm tài liệu để làm bài tập nhóm nhém mà sao khó thế! Hỏi tên nhóm trưởng nhiệm vụ của mình là gì mà ko thấy hắn trả lời. Chắc lăn quay ra ngủ rồi. Mà cũng tại mình hôm trc đi họp ko ghi chép lại, giờ quên béng mất nhiệm vụ, he he.
Muốn lăn ra ngủ quá, nhưng mà vẫn phải ngồi, lát nữa còn thu hoạch dứa với dưa hấu cho 2 con khỉ kia. Như nông dân thực thụ. Đêm thì thức khuya để thu hoạch, sáng thì dậy sớm đi ăn trộm, há há. 2 tuần nay cả nhà mất ăn mất ngủ với cái trò nông trại này, hì.
Sắp thi rồi mà sao mình vẫn lười thế ko biết! Chẳng muốn học gì cả. Mà ở với những đứa như cái Thu mình ko chăm đc là phải, hé hé. Chiều hôm qua, mưa, mát trời, nó ngủ trưa gì mà những 5 tiếng, khủng khiếp. Mà, ngủ thế mới là ngủ chứ, đã mất công ngủ thì cứ ngủ tẹt tầm thì thôi. Chứ ai như 2 thằng học Y, Dược nhà dưới. Đêm 2rưỡi xem phim xong xuống dưới nhà thấy chúng nó vẫn chong đèn học. Sáng, 9rưỡi bình minh, xuống dưới nhà lại thấy chúng nó ngồi ở bàn học. Chẳng nhẽ lúc 11 rưỡi trưa hôm qua gọi chúng nó lên "Nhìn đi, giờ này chị Thu bắt đầu ngủ đấy nhá!". Rồi đến 4 rưỡi gọi chúng nó lên tiếp "Thấy chưa? chị Thu vẫn đang cong mông lên ngủ đây này!". Cho chúng nó biết thế nào là ngủ. Học hành gì mà để ng khác nhìn vào thấy ức chế quá! Cái lúc mình chổng mông lên trời, cắm đầu xuống gối thì chúng nó học. Cái lúc mình học thì chúng nó cũng học. Hừ...
Haizzz, sao mà chán thế nhỉ? Cứ thấy trong người khó chịu thế nào ấy! Chẳng biết những việc mình làm có đúng ko nữa. hic hic, hu hu (khóc giả vờ, giống tên Quyên xe ôm hay làm).
Lại đang nghe nhạc. "Làm ơn" của Trần Trung Đức. Nghe mà buồn phiền hết cả người. Cảm giác tuyệt vọng quá đi mất. Tại sao chỉ cần "dõi theo người"? Tại sao "chỉ cần đến bên tôi vào những tháng năm cuối đời"? Cái anh sáng tác bài này hâm quá đi mất! Cuối đời già rồi thì cần ng ta đến làm gì nữa? Biết rằng "ngày mai sẽ lại nhớ điên đầu" mà vẫn để cho ng ta đi. Hừ, dở hơi thế ko biết! Haizz, 21 tuổi đầu, chưa có 1 mảnh tình vắt vai, thế mà vẫn chết mê chết mệt với những bản tình ca.

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Mẹ, con thích!



Con thích đc nằm gối đầu lên đùi mẹ và đc mẹ vuốt tóc.
Con thích ôm bụng mẹ khi 2 mẹ con đứng buôn chuyện với các thím ;))
Con thích đc mẹ hỏi: "Con thích ăn gì mẹ mua cho".
Con thích đc mẹ thơm vào má trc khi con lên trường.
Con thích mỗi lần mẹ gọi điện lên hỏi "Con còn nhiều tiền ko?". Mặc dù còn ít nhưng con vẫn nói "Còn đủ mẹ ạ!". Và quan trọng là, dù con nói thế thì mẹ vẫn gửi xiền lên, he he.
Con thích đc nghe mẹ nói "Nếu trời mưa to quá thì cứ nghỉ học con ạ!" (haizzz, mẹ vẽ đường cho hươu chạy rồi)
Con thích mỗi lần về quê, mẹ lại ôm và nhấc bổng con lên xem đã tăng thêm kilô nào chưa.
Con thích đc ăn sữa chua mẹ làm.
Con thích đc mẹ gọt hoa quả cho ăn.
Con thích cái cách mẹ nói mẹ tự hào về con.
20/10, con muốn nói "con luôn yêu mẹ".

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Don't look at me!

Sao mà chán!
Có phải mình đang thay đổi? Ko muốn là con ng của trc kia, nhưng cũng ko thích sự thay đổi đang diễn ra bên trong tâm hồn. Ko phải ko thik, có lẽ là ko quen thì đúng hơn.
Mình trở nên ích kỉ hơn rồi.
Lại thấy mọi thứ nhàm chán.
Mới hôm qua cười muốn lung lay cả răng, mà đâu phải hôm qua, mới sáng nay thôi chứ.
Mai sang nhà tên xe ôm ăn phở cuốn. Hôm nay nó rủ mình. Ko biết tay nghề của nó thế nào.
Có lẽ cn đi nhà ma với bọn nó. Cũng đang thik đi.
Cười 1 cái nào. hì hì.
I can make me smile!