Dù thế nào đi nữa... :)

Daisypath Happy Birthday tickers

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Mưa và nắng!






Đã lâu lắm rồi Mưa không còn gặp Nắng, cầu vồng không còn xuất hiện và hạnh phúc cũng không còn hiện diện. Nắng ra đi, và Mưa cứ mãi chờ đợi...



1 hình bóng không thuộc về mình.



1 tình yêu không thể có được.



1 ngày Nắng quay về bên Mưa.



Mưa và Nắng đã từng ở bên nhau - hạnh phúc ấy là cầu vồng xuất hiện. Khi nó đến tạo ra một cầu vồng đẹp lung linh và kì diệu như một phép màu. Và cũng như tình yêu, cầu vồng chỉ xuất hiện một cách ngắn ngủi. Vội đến rồi vội đi, để lại phía sau những vệt màu, những dấu vết mờ hẳn trên bầu trời.



Khi Nắng ra đi, Mưa đã khóc rất nhiều. Những hạt mưa rơi xuống mang theo bao nhiêu buồn phiền của Mưa. Có lẽ vì Mưa cũng như Con người vậy, nên khi buồn và khóc người ta thường hay muốn gặp Mưa. Mưa và Con người, nước mắt của Mưa và Con người - những thứ ấy dường như hòa tan làm một. Dường như họ là bạn của nhau... an ủi và che chở cho nhau...



Nắng ra đi, có vẻ như rất hạnh phúc. Nắng dường như đang sống rất tốt. Hằng ngày, những giọt nắng lấp lánh trên khắp mọi nơi, trên những chiếc lá, vòm cây, và mái nhà... Nắng vui vẻ, tung tăng, nhảy nhót mà không biết rằng... trước đó đã từng có một cơn mưa rất lớn...



Nắng và Mưa chẳng biết có khi nào gặp lại. Và khi gặp lại, liệu Nắng có phải là Nắng của ngày xưa, và Mưa có còn là Mưa khi Mưa và Nắng thương nhau... Chỉ biết rằng, khi Mưa và Nắng bên nhau - dù trong khoảnh khắc rất ít ỏi, luôn có một cầu vồng xuất hiện - cầu vồng hạnh phúc.



Chỉ mong có thể nói với nhau một lời... biết là giữ mãi thì không có kết quả... quên thì không thể... đối mặt thì không dũng cảm... vậy thôi...

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi

"Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi
...
Anh ấy đã không nói thêm
Rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi"
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định.
Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực...
Nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người.
Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình được yêu mãi mãi.

"Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi."

... Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi...

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Yêu thương để thấy mình ko cô đơn

Cô đơn là cho đi mà ko có ng nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho.
Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến.
Như 2 bờ sông, nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông.
Nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Ko phải cách biệt của ko gian, mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó những người yêu nhau vẫn có thể cô đơn ngay cả khi ở bên cạnh nhau...
Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau vì trong cuộc đời mỗi ng đều có 2 thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa.
Vì thế ng ta có thể cô đơn giữa đám đông, giữa cuộc sống ồn ào, tấp nập hàng ngày vẫn diễn ra.
Uh, mình ko cô đơn.

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

Nếu bỗng ta chán nhau

“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.


***

Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.

22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

Tít tít. “Ah quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”

Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010

Hãy luôn thắp những ngọn nến mình có

Brenda Francis, nhà thơ, nhà văn và nhà viết kịch người Ailen, đã từng nói rất chính xác: “Không có 1 ngày hôm qua nào từng bị bỏ phí đối với những người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay”. Thực tế trong câu nói đó được giải thích, một cách rất đẹp, trong một cuốn tiểu thuyết hiện đại.

Trong cuốn sách “Back when we were grown ups” (Trở lại khi chúng ta là người lớn) của Ann Tyler, nhân vật Rebecca, 53 tuổi, nói với những người cháu của bà: “Khi bà còn nhỏ, bà rất thích các ngọn nến trang trí... Dì Ida của bà tặng bà một cây nến trắng dài và rất đẹp, với một đường diềm sợi ruy – băng màu trắng cuộn vòng quanh thành đường xoáy trôn ốc. Bà cho rằng đó là thứ tuyệt vời nhất mà bà từng nhìn thấy trong đầu mình. Nên bà cất nó vào trong ngăn kéo tủ riêng, chờ đến một sự kiện quan trọng nào đó mới đem ra dùng. Mặc dù đến bây giờ thì bà không thể tưởng tượng được rằng phải sự kiện như thế nào mới là quan trọng. Dù sao, lúc đó bà cũng mới có 8 tuổi. Khi mình 8 tuổi thì đâu có nhiều sự kiện quan trọng xảy ra đâu. Và thỉnh thoảng, dì Ida lại hỏi bà: “Con đã từng đốt cây nến đó chưa đấy?”.

“Và bà sẽ đáp: “Chưa, chưa ạ. Con để dành”.

“Thế rồi một ngày, à, có lẽ phải 3 – 4 năm sau đó, bà tình cờ mở ngăn kéo tủ và bắt gặp cây nến hồi trước. Nó đã ngả màu vàng và biến dạng; thực tế, nó đã thành hình chữ C! Đường diềm thậm chí còn thê thảm hơn: Nó rụng ra và nát vụn. Bà chưa bao giờ được nhìn thấy ngọn nến đó cháy sáng, và giờ thì bà sẽ không bao giờ được thấy cả. Vì vậy, kể từ hồi đó, bà đốt các ngọn nến của mình vào bất kì cơ hội nào bà có được. Bà thắp cả chục ngọn nến, ở khắp các phòng, trong mọi buổi tiệc... Thắp từng chùm nến hẳn hoi”.

Thật lạ là một người bạn thân của tôi cũng từng rơi vào trường hợp như thế, với một trải nghiệm tương tự. Cô ấy được tặng một cây nến đẹp và để dành cho đến khi nó tự chảy ra trong ngăn kéo! “Mình đã hoc được một bài học” – Cô bạn tôi nói – “Và kể từ đó, đã luôn thắp các cây nến mình có, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng”.

Bạn có đang thắp lên các cây nến của mình? Bạn có tận hưởng mỗi ngày của mình thật trọn vẹn? Hay bạn luôn “để dành” chính cuộc sống của mình tới một ngày nào đó trong tương lai. “Một ngày hôm nay đáng giá bằng hai ngày mai” – Benjamin Franklin đã nói như thế. Chắc hẳn ông biết rõ giá trị của việc đốt lên các ngọn nến – và sống trọn vẹn – trước khi quá muộn.

Tôi cũng đã quyết định thắp các ngọn nến của mình vào HÔM NAY. Tôi đã quyết định sẽ tìm ra các lý do để tận hưởng và tìm niềm vui trong từng ngày một, như thể hôm nay là tất cả những gì tôi có. Và nếu những “ngọn nến” đó cháy hết, thì cũng ko sao. Bởi vì cho dù như thế, thì tôi vẫn có được những kỉ niệm trọn đời. Mà điều đó, tôi biết, là một sự trao đổi đáng giá.

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

Anh biết em chán anh...


Anh biết em chán game, vì nó mà anh có thể thức thâu đêm, nhưng nếu em bảo online nói chuyện đến 1h sáng chẳng hạn thì chắc chắn là anh không thức nổi.

Có những lúc anh biết em chán anh...

Chán cái kiểu giờ nghỉ buổi trưa, tranh thủ online để được nói chuyện với anh thì anh lại bận hết việc này đến việc khác, nào thì “anh đang tìm tài liệu”, nào thì “anh down dở tí”, rồi “anh đi pha nước uống đã, cho anh 10 phút”...

Có những lúc anh biết em chán anh...

Chán cái công việc lúc nào cũng bù đầu bù óc của anh, chán cái điện thoại của anh mà không lần nào đi chơi với em anh không kè kè ôm lấy nó.

Có những lúc anh biết em chán anh...

Chán cái tính hay than vãn của anh vì ngoài than vãn ra anh ko biết nói gì ( vì đã nói với em rất nhiều, chẵng lẽ lại nói đi nói lại rằng : " em ah ^^ anh nhớ em quá)

Có những lúc anh biết em chán anh...

Chán những buổi tối trước khi đi ngủ mà anh ngủ quên không nhắn tin chúc em ngủ ngon. Chán những khi thức dậy cầm lấy điện thoại mà không có tin nhắn chào buổi sáng của anh.

Có những lúc anh biết em chán anh...

Chán cái phản ứng của anh mỗi khi em mặc quần dài đi làm, chỉ vì anh nói là ko kute khi anh chở em. Từ đó em rất ít khi mặc quần dài đi làm, thậm chí là đi chơi cùng anh dù điều này em thích.

Có những lúc anh biết em chán anh và chán cả em, chán rất nhiều thứ xung quanh mình, chán những cuộc tranh luận, anh nổi cáu khiến em thấy mệt mỏi, chán những ngày em lặng lẽ đi làm về chẳng có anh.

Nhưng anh biết em sẽ rất buồn nếu như không có anh nữa, anh biết em yêu anh từ mỗi tin nhắn giản đơn mà chứa đựng biết bao điều, anh biết em yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, từ những câu chuyện hài hước anh kể để em vui sau những giờ làm việc mệt mỏi, căng thẳng và áp lực. Anh biết em yêu anh bởi những lời đề nghị, những bất ngờ nho nhỏ anh dành cho em. Anh biết em yêu anh từ những điều nhỏ bé lắm, và anh cũng chẳng biết sao anh lại yêu em...

Sao anh chán em thế mà anh vẫn thấy nhớ em thật nhiều mỗi lần vắng em, yêu em chẳng hiểu vì sao, chẳng có lý do gì để yêu cả, yêu em nên anh thích làm những điều mà em đã chán ở anh. Vì anh muốn được em quan tâm lo lắng, vì anh còn biết là em quan trọng nhất đối với anh. Vì thế, anh sẽ rất đau khổ nếu phải xa em ( vì đó có thể là điều tốt nhất mà anh dành cho em), và điều cuối cùng là vì anh biết: Em cũng rất yêu Anh!

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Believe



Tin tưởng và hi vọng, thiếu hai thứ này có lẽ con người sẽ trở nên hoàn toàn trống rỗng. Mỗi con người đều phải trải qua bao nỗi khổ đau trong cuộc sống. Nhưng bạn có biết không, để có thể có được hạnh phúc và nụ cười phải đánh đổi rất lớn là nỗi đau và hàng ngàn giọt nước mắt. Cánh tay cuộc sống rất công bằng bạn à ! Nó lấy đi thật nhiều, khiến ta đau khổ đến tột cùng, nhưng nó cũng sẽ trả lại, một ngày nào đó...Chỉ cần bạn biết tin tưởng.
Trên bước đường đời bạn đi sẽ có biết bao nước mắt thấm đẫm trên đó, nhưng đừng bao giờ dừng lại, cứ bước tiếp đi. Đừng để bất kì sóng gió nào làm bạn dừng lại. Hãy tin, bạn nhé !
Số phận, phải chăng thứ này chi phối cả cuộc đời chúng ta, là điều không thể thay đổi. Đừng bao giờ nói vậy, bạn có bao giờ nghĩ rằng số phận nằm trong chính bàn tay chúng ta. Mỗi ngày ta sống, cố gắng từng phút giây chẳng phải là để thay đổi tương lai và số phận hay sao? Nhiều lúc gặp những thất bại, khổ đau bạn nản chí và không muốn đi tiếp nữa. Hãy nhớ rằng " Không có con đường trải hoa nào dẫn đến những điều tốt đẹp cả".
"Hy vọng là điều kỳ diệu, một điều cần được nuôi dưỡng và ấp ủ, và đổi lại nó sẽ làm chúng ta luôn sống động. Hy vọng có thể được tìm thấy trong mỗi chúng ta và nó có thể mang ánh sáng vào những nơi tăm tối nhất. Đừng bao giờ đánh mất hy vọng"

Tôi tin vào cuộc sống. Đó là một món quà Thượng Đế ban tặng cho mỗi con người. Tôi bắt đầu biết yêu thương và quý trọng bản thân mình, biết tin vào năng lực của mình và tin vào cuộc sống.

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Love me if you dare



I wanna call the stars
Down from the sky
I wanna live a day
That never dies
I wanna change the world
Only for you
All the impossible
I wanna do

I wanna hold you close
Under the rain
I wanna kiss your smile
And feel the pain
I know what's beautiful
Looking at you
In a world of lies
You are the truth

And baby
Everytime you touch me
I become a hero
I'll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I'm shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me

I wanna make you see
Just what I was
Show you the loneliness
And what it does

You walked into my life
To stop my tears
Everything's easy now
I have you here

And baby
Everytime you touch me
I become a hero
I'll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I'm shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me

In a world without you
I would always hunger
All I need is your love
...to make me stronger

and baby
Everytime you touch me
I become a hero
I'll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I'm shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me

When you tell me that you love me

My darling! I wanna see your smile.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

The day before

“Ngày hôm qua” dễ làm người ta xao xuyến, dễ đồng cảm. Trong cuộc sống, ai cũng từng một lần ao ước mình được quay trở về quá khứ để sống lại những giây phút ban đầu hạnh phúc, để gặp lại những người mình yêu thương, để tìm lại chính mình của ngày xưa, và quan trọng nhất, để sửa chữa những sai lầm.

Thời gian trôi qua không bao giờ quay lại, “ngày hôm qua” cũng chỉ là một phép ẩn dụ của thời gian, ẩn dụ của quá khứ. Nuối tiếc là một cảm giác tệ hại, tệ hại hơn cả nỗi buồn thảm, vì nó kéo dài, nó dằn vặt những đêm mưa không ngủ. Giá như mình làm khác đi, giá như mình hiểu ra sớm hơn, giá như mình biết, giá như… giá như…

Nếu được quay lại, chắc chắn ai cũng tin rằng mình sẽ có cách khiến mọi thứ tốt đẹp hơn hiện tại.

Lời ca khúc là của một chàng trai nói với cô gái đã xa về tình yêu của anh. Khi mọi chuyện đã kết thúc, hai người chia tay. Một ngày của anh trở nên trống vắng và dài hơn, chỉ có quá khứ đang tồn tại, còn hiện tại và tương lai đã mất đi rồi.

A day that takes eternity
Or a year that seems to fly
It feels as if the past has stopped
The future passed by

Nếu có thể quay ngược thời gian, anh sẽ khiến em là của anh. Nếu có thể trở về, anh sẽ nói những điều anh đã không thể nói. Anh đã nhận ra rằng, anh đã có thể trở thành người mà em mong muốn

If could turn back yesterday
If I could make you mine
Would have said the things I couldnt say
If I cout turn back time
But I know things now that I never though I'd see
I Could have been the one you wanted me to be

Mọi ước mơ là trở về những khoảng thời gian đã trôi qua, để có thể làm lại mọi thứ. Anh sẽ thay đổi, để lại một lần cảm thấy em đang đứng kề bên, để anh không chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhoi trong em. Trở về ngày em vẫn còn yêu anh đậm sâu, trở về ngày hôm qua.

Take me back through the time that's over
Take me back to days gone by
Wish that I could take you back and feel you standing by my side
Make me more than just a memory
Someone that you cant ignore
Take me back to when you loved me yesterday
To the day before

Nghe từng lời ca, cảm nhận được nỗi khao khát được thay đổi quá khứ. Nhưng tại sao không phải là hiện tại, tại sao không thay đổi ngay bây giờ? Hay vì hôm nay đã là quá trễ? Quá trễ để thay đổi. Trong tình yêu, có những nỗi đau dường như không bao giờ hàn gắn được. Hoặc quá khó để hàn gắn. Người ta thường tìm về ngày xưa. Tưởng như bài hát cũng chỉ dừng lại ở nỗi tiếc nuối, nhưng câu cuối cùng khiến mình xúc động và cảm thấy bình yên. Tiếc nuối làm chi, quay lại để làm chi, khi anh đã yêu hết mình, sống hết mình cho tình yêu, thì dẫu có quay lại cả trăm ngàn lần đi nữa, anh vẫn sẽ như thế. Anh vẫn sẽ sống như những gì anh đã trải qua.

Through the pleasure and the pain

If I had the chance

You know that I would do it all again

Thích bài hát này một phần cũng vì gắn liền nhiều kỉ niệm. Khi ta nghe một bài hát với những cảm xúc đặc biệt, ngày tháng ấy, cảm giác ấy, khung cảnh ấy in sâu vào từng giai điệu, để rồi mỗi lần nghe, lại thấy thân quen. Đêm nay nghe "the day before" muốn trở về những ngày tháng cấp III. Nhớ quá.

Chỉ có ngày hôm qua là luôn đẹp, nên mãi là ngày hôm qua.


Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Sad angel



Trong một quán cà phê nhỏ, chàng nhạc sĩ đang ngồi đó, nhìn ra ngoài kia. Những cảnh vật quá đỗi bình thường mà ta hay bắt gặp: một cô gái đang chờ người yêu, một cô bé nhỏ, một kẻ ăn cắp, một cô gái đang chán nản,.. những điều bình dị ấy qua đôi mắt và trái tim chàng nhạc sĩ nhạy cảm lại trở nên vô cùng đặc biệt.

Tiếng saxophone xa vắng, tiếng piano dồn dập. Cuộc sống vốn là thế tập nập và nhiều mệt mỏi. Nhưng tại sao không dừng lại chỉ một phút để suy ngẫm về những điều tưởng như giản dị nhất. Con người là vậy, luôn vươn tới một điều gì đó thật xa xôi, nhưng lại không nhận ra được niềm vui nhỏ nhoi trong cuộc sống. Từ những điều bình dị nhất ta sẽ tìm ra những điều đẹp đẽ nhất mà ta chưa từng biết.

Những nốt nhạc được thăng hoa, một nụ cười bất chợt hé nở, mà sao vẫn xót xa, day dứt đến thế. Xót xa cho sự mù quáng của con người. Day dứt vì một tương lai không biết rõ, nhưng chỉ một lần thôi hãy ngồi lại nơi đây, một lần nhìn ngắm những gì quen thuộc, ta sẽ thấy cuộc đời đẹp hơn bao nhiêu.

Chỉ cần một lần hãy thưởng thức giai điệu cuộc sống đang vang lên mạnh mẽ.

Chỉ cần nhắm mắt để thấy cảm xúc tuôn trào không ngớt.

Chỉ cần ngồi đây tìm khoảng lặng tâm hồn...

Cho bạn, cho tôi, cho những thiên thần buồn bã....