"This ain't a song for the broken-hearted
No silent prayer for the faith-departed..."
Sáng nào cũng thế, chỉ cần chuông điện thoại vang lên 2 câu của bài "It's my life" là mình mở mắt ra... tắt điện thoại và ngủ tiếp
. Mặc dù đêm qua trc khi đi ngủ, hẹn giờ với 1 quyết-tâm-cực-kì-cao "sáng mai mình sẽ dậy sớm đi ăn sáng"
. Ờh, thế mà sáng nào tỉnh dậy cũng cảm thấy thất vọng ghê gớm "chẳng nhẽ mình ko đc ngủ thêm tí nào nữa sao, cuộc đời thật là bất công" . Nghĩ bụng thế thôi, chứ vẫn cố nướng thêm tí nữa. Những hôm đi học thì thời gian nướng còn ít, chứ hôm nào mà đc nghỉ sáng thì nướng thôi rồi, cháy khét lẹt. Sau khi làm xong khoản vệ sinh cá nhân, mắt nhắm mắt mở,
mắt nổ mắt xịt mò mẫm rồi cũng đến trường với cái bụng đói meo mốc. Lại nhớ bài hát "Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường, bạn tôi sáng đạp xe hơn 500m..." sao mà thấy giống mình thế!
Lắm hôm ko chịu đc, kệ, chuông thì cứ chuông, ăn sáng cái đã, ko tí đến lớp lăn đùng ra ngất lại mất công bọn nó chở đi bệnh viện. Và cũng như mọi lần, tối qua trc khi đi ngủ với quyết-tâm-cực-kì-cao là sáng mai đến lớp chú ý nghe giảng, nhưng có vẻ mình ko hợp với từ quyết-tâm lắm. Mới trôi qua 20' đầu của tiết 1 mà đầu mình đã thấy nằng nặng, cổ mình yếu quá, ko giữ nổi đầu, cứ gục liên tục. Lắc lư 1 hồi rồi cũng đến giờ ra chơi. Lạ, ra chơi thì ko buồn ngủ, mà nghe tiếng thầy giảng thì như tiếng mẹ ru. Cố sống cố chết qua 4 tiết. Phù, thế là xong 1 buổi học. Là lá la...
Về nhà chén kơm. Ăn xong lại ngủ, ngủ xong lại chơi. Chơi xong thì phải đi nấu cơm, nấu cơm xong lại ăn. Ăn xong lại nằm, nằm xong chán lại ngồi tán phét. Tán phét xong ngửa cổ lên nhìn đồng hồ "Xin thông báo bây giờ là 12h".
Oài, đã đến giờ đi ngủ rồi. Và hẹn giờ với 1 quyết-tâm-cực-kì-cao, sáng mai dậy sớm đi ăn sáng, đến lớp chú ý nghe giảng. Trc khi ngủ, nằm gác tay lên trán suy nghĩ "hôm nay mình chưa học đc gì cả. Thôi, để mai học cũng đc".
Day dứt 1 hồi rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Thế là hết 1 ngày. Sáng hôm sau lại "It's my life"....
Cứ than vãn mãi về cái sự lười của mình cũng chán. Nhưng làm sao giờ?
Giá như sáng có ai cầm roi quất vào mông mình có phải hay ko
. Nhưng hy vọng ko phải là 2 con khỉ kia. Sáng nay khỉ 3 đi học mà chẳng thèm gọi mình dậy, gọi mỗi khỉ 2, làm mình lại phải trốn học. Tại trời mưa, mát quá.
Trời mưa thế này mà chiều chúng nó bắt mình đi mua đồ cho lớp.
Hic. Cái đứa đến trời mưa phùn nó còn bỏ học mà lại bắt nó đi mua đồ trung thu khi trời mưa có vẻ to hơn mưa phùn
, haizzzz. Nhưng mà thôi, cố gắng vậy. Hy vọng 2 hôm nữa trời sẽ ko mưa. Trời mưa to thì cắm trại kiểu gì? Mà nhỡ đi đường bị lũ quét, cả lớp ngỏm thì sao nhỉ? Chết! Nói xui quá! Mai trời sẽ đẹp thôi, hia hia. Sắp đc uống rượu cần rồi, há há.





Hmm, mặc dù ban ngày vưỡn còn nóng, nhưng buổi tối thời tiết dễ chịu thiệt đó. Hum nọ về quê, đi qua trường, nhìn thấy hoa sữa nở trắng cả cây, mùi thơm ngào ngạt, thik thật. Sang thu rồi đó! Từ trc tới giờ mình vẫn thik mùa thu nhất. Mặc dù ko khí hanh khô làm khốn khổ cái mũi của mình (hắt xì liên tục, haizzz). Thik nhất là có hoa sữa. Nhớ hồi cấp 3, mấy đứa vặt trộm hoa sữa trong trường rùi nhét vào gầm bàn, hương thơm nức mũi. Bọn nó bảo hoa sữa chỉ để thoang thoảng mới thơm, thế mà mình vẫn thik cho cả chùm hoa lên hít hà. Mùi thơm hăng hắc!
Buổi tối, ra ngoài ngõ hóng gió. Đc cảm nhận bao nhiêu là hương vị. Hoa sữa này (ko thể hiểu nổi, nhà mình cách nơi có cây hoa sữa ít nhất là 700m, thế mà thỉnh thoảng vẫn thấy mùi hoa sữa), mùi rơm rạ mới gặt, mùi gió hanh khô, và cả mùi... "phờ ân" lợn
. Trêu bọn trẻ con 1 hồi, chán, lại ôm ghế ra ngồi buôn chuyện với ng lớn. Cảm giác thật là bình yên. Quê mình đó! Khi đi xa ko thấy nhớ nó, ở nhà cũng ko cảm giác đc sự gần gũi, nhưng sao vẫn thấy iêu thương.
Lại sắp đến trung thu rồi. Háo hức suốt mấy tháng nay (kể từ khi qua dịp nghỉ hè). Lại có dịp tụ tập bạn bè. Nhưng mà lại thiếu mất Trang Li. Có vẻ như nó ngày càng xa bọn mình hơn. Đợt đi xuống Hải Phòng chơi nó cũng ko đi đc, đi Lâm nghiệp chơi nó cũng ko đi. Đọc câu truyện "Vì tất cả đều liên quan đến nhau", viết về 1 cô bé trượt đại học, nhưng thật may mắn vì có những ng bạn tốt bụng, kéo cô bé đó ra khỏi tâm trạng tồi tệ. Tự hỏi mình, đã làm đc gì cho nó khi biết tin nó trượt đại học? Nó học giỏi, chăm chỉ, ngoan. Nhưng tại sao 5 đứa ngồi cùng bàn, cùng thi vào Kinh tế, chỉ có 1 mình nó trượt? Có bất công với nó ko? Mình chẳng rủ nó đi chơi, cũng ko thể tổ chức 1 buổi party như trong câu chuyện kia, cứ để nó tự gặm nhấm nỗi buồn 1 mình. Rồi lại trách nó, sao cứ tạo khoảng cách với bạn bè thế! Rõ ràng mình là 1 ng bạn ko tốt. Chơi với nó từ hồi còn bé tí. Vẫn hay sang nhà nhau học nhóm. Nó vẫn hay rủ mình đi học, mặc dù nhà mình ko hề nằm trên con đường từ nhà nó tới trường. Nghĩ lại thấy buồn cười. Nó sang rủ mình qua nhà nó chơi. Đi qua đoạn đường có nhà có con chó rất dữ. Ko hiểu sao lúc đó, cứ nhìn thấy con chó đó là mình co cẳng chạy. Lần này cũng vậy, nhìn thấy nó là mình chạy. Chỉ tội cái Trang, chẳng biết gì, thấy mình chạy, ko hiểu sao, ngoảnh đầu lại, con chó to tướng đang đuổi. Thế là nó cũng co vòi chạy. Mém chút nữa là con chó đó xơi mất miếng mông của nó, vì nó chạy sau mình mà. Hai đứa vừa sợ vừa buồn cười. Nó còn bảo: "Lần sau mày có chạy thì nhớ phải bảo tao trc nhá!". Nó tốt bụng, khéo léo. Có việc tụ tập oánh chén gì mình lại ì cho nó. Thế mà nó cũng chịu. Nhớ hồi lớp 6, mấy đứa con gái chơi với nhau bày đặt gọi nhau là chị em. Đến giờ thì bỏ hẳn, chẳng chị em gì cả, tao mày tất. Nhưng ko hiểu sao, mình ko thể xưng tao mày với nó. Vẫn xưng em với nó, thỉnh thoảng vẫn gọi nó bằng chị. Lạ thật. Mình vẫn luôn nghĩ rằng, dù tất cả mọi ng có quay lưng lại với mình thì nó cũng ko bao giờ bỏ rơi mình. Thế mà mình lại bỏ rơi nó khi nó trong thời kì u ám nhất. Đã hơn 2 năm khi nó nhận đc tin trượt đại học. Có lẽ giờ nó cũng ko buồn mấy về chuyện đó nữa. Nó vẫn học tốt ở ngôi trường đại học đó. Nhưng dù sao mình cũng muốn nói 1 lời xin lỗi. Xin lỗi Trang nhé! Iem vẫn luôn iêu quí Trang nhứt! Trung thu này lớp mình tụ họp, nó lại phải về quê lo chuyện gì đó. Trang Li _ bạn hiền của tao!
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ ko còn cảm thấy thất vọng khi thức dậy vào buổi sáng và nhận ra rằng, sáng nay mình ko đc ngủ nướng.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ đi học đúng giờ, chăm chú nghe giảng, và tất nhiên là ko ngủ gật.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ có thể mua 1 quyển truyện mình thích mà ko phải thốt lên rằng "thoy, thế là hết tiền rồi".
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ ko còn thức đêm để xem phim hay đọc truyện nữa.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ ko cáu gắt với cái Thùy mỗi khi nó hỏi bài.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ ko nói những câu phát nản như I can't do it, hay là I walk alone...
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ ko còn hy vọng vào những điều ko bao giờ xảy ra.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ nói với ai đó rằng "You are my CS".
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ sống có mục đích và có trách nhiệm với bản thân hơn.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ cảm thấy tốt hơn.
Đến 1 lúc nào đó, mình sẽ đọc lại những dòng này và nói rằng "Đến lúc rồi!".
Đến 1 lúc nào đó, nhưng ko phải bây giờ.
Hôm nay trời lại mưa! Mát! 