Dù thế nào đi nữa... :)

Daisypath Happy Birthday tickers

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Tình yêu thật sự là....

Là Bố!
Vì Bố là Bố của con. Đương nhiên là như thế rồi. Bố nhỉ! hi hi
Bố có thể trả lời những câu hỏi "kiểu cách" của con, như "con chó nó có chồng ko hả bố?". Tất nhiên là hồi con còn nhỏ thôi, chứ giờ con lớn rồi, ko cần hỏi con cũng biết, he.
Bố chẳng bao giờ nhắc con học bài đi, ko hề tạo áp lực cho con phải bằng ng này, ng nọ (chắc là cũng tại con tự giác học nữa, hí).
Mỗi lần đi làm đêm về, Bố lại mua cháo cho con ăn, để con có sức mà học khuya. Nhưng lần nào cũng thế, ăn xong con lại đi ngủ, chẳng học hành đc gì. Giờ mỗi khi học khuya lại nhớ mùi cháo gà năm ấy :">
Bố làm theo ca, nên có nhiều thời gian ở nhà hơn Mẹ. Bố nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, chăm chỉ và rất sạch sẽ. Bố còn giặt quần áo mỗi khi mẹ bận nhiều việc ở trường lớp. Bố rửa bát cho con khi con đi học về mệt.
Dù có ng bố nào tốt hơn thì Bố cũng vẫn là ng Bố tuyệt vời nhất. Đơn giản vì Bố là Bố của con.

Photobucket

Là Mẹ!
Mẹ là ng thương con nhất :)
Mẹ lúc nào cũng lo lắng cho con, lúc nào cũng sợ con sẽ đau ốm, lúc nào cũng sợ có ai đó bắt nạt con gái của Mẹ.
Mẹ kể cho con nghe những chuyện rất xa xưa của Mẹ, và nói rằng "cứ coi mẹ như bạn, có gì cũng phải kể cho mẹ nhé!". Con muốn kể cho Mẹ nghe lắm, kể cho Mẹ về những tên làm con buồn, những tên làm con khóc, những ng bạn ko tôn trọng con,... Nhưng con sợ Mẹ hay suy nghĩ nên con chẳng bao giờ kể chuyện gì với Mẹ. Nhưng ko kể Mẹ cũng đoán đc suy nghĩ của con, có lẽ vì Mẹ là ng sinh ra con :)
Khó chịu với những quan tâm quá mức của Mẹ, nhiều lúc con hay cáu gắt. Nhưng Mẹ nói "Thằng bố mày chứ, 1 ngày tao ko nghe giọng của mày tao ko chịu đc".
Nhưng chẳng ai là ko thích đc chăm sóc, con cũng thế. Con muốn đc Mẹ lo lắng, quan tâm, nhưng lại tỏ ra là ko thích. Haizz. Cái tính dở hơi nó thế ấy mà, he.
Dù có ng mẹ nào tốt hơn thì Mẹ cũng vẫn là ng Mẹ vĩ đại nhất. Đơn giản vì Mẹ là Mẹ của con.

Photobucket

Là Em gái!
Lúc nó mới đc sinh ra, Mẹ nói "nó gọi chị Hoan nãy giờ, bảo là mãi ko thấy chị ra thăm nó". Hồi đó mình mới có 7t chứ mấy, cứ tưởng thật, cái con bé này, bé tí mà đã biết gọi chị rồi à? Thấy thinh thích, he.
Lúc bé tí, má nó tròn xoe, bầu bĩnh, như cái bánh bao. Mỗi lần nó ngủ, lại thơm trộm nó 1 cái, mùi sữa trên miệng nó, má nó làm mình cứ muốn hít hà mãi. Mùa đông, bế nó trên tay, ấm ơi là ấm, thích thế!
Lúc nó lớn hơn 1 chút, chạy sang hàng xóm chơi, nhưng tối vẫn phải đi đón nó về. Giống chị hồi nhỏ, sợ ma, he. Thế là mình tha hồ doạ nạt, bế nó trên tay "ôm chặt vào, nhắm mắt nữa nhá, mở ra là nhìn thấy ma đấy". Vòng tay bé xíu của nó ôm quanh cổ mình, cảm giác mình thật là ng lớn, he (che chở cho đứa em nhỏ mà, mặc dù chẳng có con ma nào).
Lớn hơn 1 chút, nó vẫn sợ ma, thỉnh thoảng vẫn doạ ma nó. Cứ trợn ngược mắt lên, rồi nhìn ra phía đằng sau nó, vẻ mặt hốt hoảng, mồm há hốc, thế là nó biết ngay, chắc lúc đấy nó nghĩ có ma đứng đằng sau nó. Rồi nó hét ầm lên, chạy lại chỗ mẹ. Há há, sướng thế! Nghĩ lại mình cũng đểu thật, he he. Nhưng mà trêu nó sao sướng thế, ha ha.
Giờ nó lớn gần bằng mình rồi, có khả năng sẽ cao hơn mình, to hơn mình, hix. Dạo này suốt ngày bắt nó cõng đi mua bimbim, he (quán bán bim bim cũng gần nhà thôi mà :">).
Học lớp 8 rồi, diện gớm! Hay sắm quần áo, rồi cũng đứng trc gương chải chuốt hồi lâu. Mỗi tội thật thà, cái gì cũng kể cho Mẹ, hehe. Có thằng nào nó trêu cũng về khoe Mẹ, có thằng viết thư cho cũng nói. Thế là bị Bố trêu suốt.
Nhưng cũng tình cảm lắm! Bị mệt, ko dám nói với Bố Mẹ, chỉ nói với em. Thấy nó chạy đi lấy nhiệt kế đo cho chị. Rồi chạy lại nói với Bố "hình như chị bị sốt hay sao ấy, chị kêu mệt Bố ạ". Những lúc Bố Mẹ mệt, nó chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng làm những việc mà nó nghĩ sẽ giúp Bố Mẹ đỡ mệt hơn.
Dù có ng em gái nào giỏi hơn nó, tốt hơn nó, ngoan hơn nó thì mình cũng sẽ ko bao giờ đánh đổi. Đơn giản vì nó là Em gái mình.

Là Chị!

Tình yêu thật sự là mỗi lần đi học xa về, Mẹ tất bật mua những món mình thích. Là câu nói trêu đùa của Bố với Em gái "ăn từ từ thôi con, chị là khách ở mãi Hà Nội về, đừng ăn nhanh quá, ko chị lại đánh giá". Là vẻ mặt sung sướng của đứa Em gái khi có chị về rửa bát cho nó.

Photobucket

Tình yêu thật sự là cho dù ng đó có ở đâu, cho dù ko còn tồn tại trên cõi đời này thì vẫn chiếm giữ 1 góc trong trái tim mình, mãi mãi.

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Chuyện cũ đã qua :D

Oài, lâu lắm mới vào blog. Giờ vào kể lể tí.
Mới Tết ra mà đã nóng chảy mỡ thế này, haizz. Lúc trước Tết cũng nóng, bạn Thu nhà tớ dự đoán là thời tiết mấy hôm Tết sẽ đẹp, se se lạnh thôi. Nhưng mà được cái là bạn Thu ít khi đoán đúng. Mồng 1 Tết rét lại mưa, chẳng muốn đi đâu. Thò tay ra khỏi chăn là thấy tay mình cứng lại, hok làm đc gì cả. Nhưng mà cũng may là nó chỉ mưa hôm mồng 1, mấy ngày sau vẫn lạnh nhưng có thể trùm chăn đi chơi đc, hề.
Từ khi lên học năm 3, nhà mình ngoan hẳn. 2 năm trc, toàn trốn học về trc khi nhà trường cho nghỉ Tết 1 tuần, tổng cộng là nghỉ Tết 3 tuần. Năm nay đứa nào cũng kiên quyết ở lại học cho đến buổi cuối cùng. Chẹp, tinh thần học tập lên cao ghê gớm. Cũng ít ai biết đc lý do sâu xa, chỉ có trời biết, đất biết, ta biết và 1 số đứa biết. Giờ muốn cho mọi ng cùng biết, tóm lại là ở lại tham dự buổi tiệc sinh nhật của bạn Thương, được tổ chức tại nhà khách C2 (72 Trường Chinh).
Mà về sớm cũng chẳng làm gì. Cứ lượn ra lại lượn vào, lườm cái cổng 1 cái, nguýt cái sân 1 cái, đá đưa với mấy cái cây trong vườn 1 lúc rồi lại vào ăn cơm. Gần Tết thì cong mông lên dọn nhà. 1 năm mới dọn 1 lần, thảo nào, mấy ngày mới xong, he. Túm lại là trc Tết cũng ko có gì đặc sắc, năm nay ko mong đến Tết lắm nên ko có hứng, hí hí.
Roài đến lúc giao thừa, pháo nổ đì đoàng, nghĩ đến số tiền lì xì mà trong lòng vui phơi phới. Năm nay nhà máy bắn toàn pháo xịt, nhìn rơi cả tròng ra ngoài mà ko thấy sáng gì cả. Thấy mấy nhà xung quanh bắn pháo còn đẹp hơn, he. Chỗ tớ đc cái là mặc dù cấm pháo nhưng với tinh thần bất khuất, kiên cường, ý chí kiên định là gì thì gì, đầu năm phải làm quả pháo thì công việc làm ăn mới nuột. Thế nên lúc giao thừa cứ gọi là mắt long lanh ngắm pháo.
Tiếp sau đó là chuỗi ngày trượt dài trong bia rượu và bánh kẹo, cả bánh chưng nữa. Đến mỗi nhà làm 1 ít bánh kẹo, nhấp môi vài ly rượu, uống mấy ngụm bia, rồi bụng tròn xoe ra, ko về nhà ăn cơm đc nữa. Mà Tết có mấy ai ăn đúng bữa đâu, haizzz.
Rồi đến ngày mồng 4, sức lực năm mới bị vắt kiệt bởi chuyến đi chùa Yên Tử. Sáng sớm tinh mơ, í ới gọi nhau, rồng rắn kéo nhau lên chùa. Trời thì rét căm căm, đi đường tay chân tê cứng lại, may mà mình ngồi sau, ko thì hoá đá rồi. Đến đc chân núi thì gió thổi vù vù, cứ tưởng sắp có bão, đời mình thế là bị chôn vùi trong gió bão. Nhưng mà may quá, ko chết. Sau khi leo mấy cây số đường núi, cả nhóm vẫn bình an trở về. Nói bình an cũng ko đúng lắm. Thực ra là lúc về chỉ đủ quân số thôi, chứ ai cũng thương tích đầy mình. Tiếc tiền đi cáp treo mà, leo lên rồi lại lao xuống. Nhiều lúc cứ tưởng chân mình ko còn là chân mình nữa. Nhưng mà ko phải, chân mình vẫn là chân mình :)). Đến khi sức tàn lực kiệt, mấy đứa tinh thần ko đc ổn định còn định rút điện thoại ra gọi taxi đến. Nhưng mà định thần lại, nhìn xung quanh thấy mình vẫn đang ở lưng chừng núi, nên thôi, ko gọi nữa.
Liệt giường mấy ngày liền. Vài hôm sau thì khỉ 3 rủ đi ăn bánh gối. 2 đứa lóc cóc đạp xe đi ăn. Đến lúc về, để thể hiện tay lái lụa, tớ cua 1 vòng tránh cái mương trc mặt. Nhưng mà cua nhầm vào tường. Trc khi đếm sao, tớ vẫn kịp nhìn thấy dáng điệu của khỉ 3, đầu cắm xuống đất, mông chổng lên trời, nói với 1 vẻ cam chịu "ôi giời ơi". Hoa cỏ may dính đầy đầu. Xấu hổ quá! Có xe máy đi qua, 2 đứa vội vàng đứng dậy, sợ họ lại cười vào mặt cho, sinh viên năm 3 mà đi xe đạp vẫn bị ngã ;)).
Sau hôm hát karaoke bỏng cổ ở nhà thằng Thành, chuỗi ngày trác táng đc kết thúc bằng đám cưới của Thủy. Tổng kết lại, lịch ăn chơi của C2 thành công mĩ mãn. Cho 1 tràng pháo tay! Bravo!!!
Dưới đây là 1 số hình ảnh tượng trưng cho mấy hôm đi chơi Tết. Mọi ng tham khảo và cho ý kiến. ;))


Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Ngày có nắng


- Sơn ơi! Qua đây đưa tôi đi đâu đó 1 lát đc ko?
1 đêm ko ngủ đc. Mệt, nhưng ko dám ngủ. Haizzz. Gần sáng mới ngủ. Chập chờn.
Bạn đến gọi ra khỏi nhà. Đưa đi vi vu ngoài đường. Sao trời hôm nay lại nắng đẹp thế! Mấy hôm rồi, ảm đạm và lạnh.
Lượn lờ ra Hồ Gươm.
- Tôi sai rồi.
- Ừ, lúc đầu tôi đã nói với bà rồi mà.
... Giọt nước này mặn thật!
- Này, rùa nổi lên kìa. Ra xem cụ rùa đi.
Lần đầu tiên nó nhìn thấy rùa nổi ở Hồ Gươm. Mọi ng nói, sẽ may mắn lắm. Hy vọng là thế.
- Dạo 1 vòng quanh bờ hồ nhá!
- Uh.
- Kem ko?
- Ko.
... Về thôi Sơn ơi.
Cảm ơn GF nhé! Khá hơn rồi. Hôm nào tôi mời ông đi ăn ốc xào me. hi
Nhờ 1 người, nó biết thêm 1 cảm giác ko hề dễ chịu.