Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

06/03/2012

Tại sao cứ phải cười trong khi lòng đang nặng trĩu?
Tại sao cứ phải tỏ ra bình thường khi tâm hồn đang dậy sóng?
Mình chỉ muốn sống thật với cảm xúc thôi. Ngay cả việc đó chẳng lẽ cũng ko đc?
.
.
.
Lớn rồi! Phải biết kiềm chế cảm xúc.
Trái tim được nuông chiều quá rồi. Phải biết tự phấn đấu.
Ko được để sự ủy mị giết dần tâm hồn mình.
.
.
.
Lạ thật! Những lời khen thật có ích trong việc khích lệ một con người.
.
.
.
Mình là một cô gái tự tin và yêu đời. ^^
Mình ko sợ người khác cười mình. Mà chỉ sợ mình ko cười đc. :)
Quay trở lại là mình thôi. Một phần tất yếu của cuộc sống!
:)