Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Sẽ qua...

Mình như muốn phát điên khi nghĩ đến những ngày sắp tới. Dù vẫn biết phải cố gắng lên, cứ bình thường đi, đừng quan trọng hóa vấn đề. Nhưng mọi chuyện đâu có phải cái gì cũng dễ dàng đến thế, có phải cái gì cũng như ý mình muốn đâu.

Chới với, sợ hãi, cuống cuồng nắm lấy. Sợ rằng chỉ lơ là một chút thôi, mình sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa. Mình chỉ muốn lòng mình tĩnh lặng lại 1 chút thôi. Thấy khổ sở quá rồi.

Mình sẽ làm được mà. Cố gắng lên nhé! Mình còn cả một chặng đường dài phía trước, đây mới chỉ là thử thách nhỏ thôi.

Lấy lại tinh thần nào. Mình còn bao nhiêu việc phải làm mà.

Mình sẽ làm được thôi. Thật đấy!

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

No exit

Ích kỷ giữ chặt hạnh phúc đó cho riêng mình?
Hay sẽ cao thượng để t/y đó ra đi như bao câu chuyện vẫn viết?
Dằn vặt.
Tan vỡ.
Những cảm xúc ko thể nói thành lời...
Nhìn đâu cũng chỉ thấy có 1 mình mình vậy.
Dù thế nào thì cũng rất rất đau...