Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

Tôi nhớ người!


Tôi nhớ nụ cười hiền của người, nhớ núm đồng tiền nhỏ xíu như con gái.
Tôi nhớ đôi mắt màu nâu với hàng mi dài (cũng giống của con gái nốt, mà ko, đẹp hơn của mình).
Nhớ bờ vai rộng, nhớ vòng tay thật chặt.
Nhớ kiểu ngồi xấu như gấu.
Tôi nhớ mỗi lần người lau khô đầu và chải tóc cho tôi.
Nhớ giọng nói thân thuộc.
Nhớ cái nắm tay thật chặt.
Tôi nhớ những lúc ngắm nhìn gương mặt khi đang ngủ của người.
Nhớ mùi mồ hôi thật gần.
Nhớ những lần cùng nấu cơm, cùng rửa bát.
Nhớ những câu nói đùa làm tôi bực đến phát điên, rồi lại có thể cười toe toét.
Nhớ da diết khi buổi sáng tỉnh giấc ngủ, nhận ra vừa mới gặp người trong mơ, mà hiện tại thì ko thể.
Tôi nhớ người, người có biết ko?