Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

1 ngày đầu năm


Ảm đạm và ẩm ướt. Lạnh buốt tận bên trong, đến đâu thì ko biết, nhưng mà đắp chăn rồi vẫn thấy tim run run...
Mình ghét mưa phùn. Thời tiết u ám dễ làm con người ta cảm thấy nản lòng. Chẳng muốn làm gì cả. Còn bao nhiêu viêc phải làm, vậy mà cứ khất lần "để đó đã, tính sau...". Vài cái "tính sau" như thế nữa thì mình già rụng răng rồi, đến lúc đó lại nói "thôi già rồi, chẳng làm nữa...".
Năm cuối rồi! 4 năm sao mà nhanh thế? Chưa muốn bước ra thế giới bên ngoài. Vẫn muốn được bố mẹ chiều chuộng, vẫn muốn được ng yêu dỗ dành, vẫn muốn bắt nạt đứa e gái, vẫn muốn vui chơi vs bạn bè mà ko phải lo nghĩ điều gì.
Mình vẫn thế! Mọi ng gọi là bảo thủ. Ko thích những thứ mà nhiều ng thích. Lặng lẽ, ko tham vọng xa vời. Chỉ muốn dựa dẫm vào 1 người. Vẫn biết ko có gì là tồn tại mãi mãi, nhưng cũng ko đủ can đảm để đối mặt với những thay đổi mà mình ko muốn.
Blog là nơi để than vãn và kể lể. :)
T/y sắp đến rồi. hi hi
Whenever you're having a bad day, remember this. I love you! :*