Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Chuyện cũ đã qua :D

Oài, lâu lắm mới vào blog. Giờ vào kể lể tí.
Mới Tết ra mà đã nóng chảy mỡ thế này, haizz. Lúc trước Tết cũng nóng, bạn Thu nhà tớ dự đoán là thời tiết mấy hôm Tết sẽ đẹp, se se lạnh thôi. Nhưng mà được cái là bạn Thu ít khi đoán đúng. Mồng 1 Tết rét lại mưa, chẳng muốn đi đâu. Thò tay ra khỏi chăn là thấy tay mình cứng lại, hok làm đc gì cả. Nhưng mà cũng may là nó chỉ mưa hôm mồng 1, mấy ngày sau vẫn lạnh nhưng có thể trùm chăn đi chơi đc, hề.
Từ khi lên học năm 3, nhà mình ngoan hẳn. 2 năm trc, toàn trốn học về trc khi nhà trường cho nghỉ Tết 1 tuần, tổng cộng là nghỉ Tết 3 tuần. Năm nay đứa nào cũng kiên quyết ở lại học cho đến buổi cuối cùng. Chẹp, tinh thần học tập lên cao ghê gớm. Cũng ít ai biết đc lý do sâu xa, chỉ có trời biết, đất biết, ta biết và 1 số đứa biết. Giờ muốn cho mọi ng cùng biết, tóm lại là ở lại tham dự buổi tiệc sinh nhật của bạn Thương, được tổ chức tại nhà khách C2 (72 Trường Chinh).
Mà về sớm cũng chẳng làm gì. Cứ lượn ra lại lượn vào, lườm cái cổng 1 cái, nguýt cái sân 1 cái, đá đưa với mấy cái cây trong vườn 1 lúc rồi lại vào ăn cơm. Gần Tết thì cong mông lên dọn nhà. 1 năm mới dọn 1 lần, thảo nào, mấy ngày mới xong, he. Túm lại là trc Tết cũng ko có gì đặc sắc, năm nay ko mong đến Tết lắm nên ko có hứng, hí hí.
Roài đến lúc giao thừa, pháo nổ đì đoàng, nghĩ đến số tiền lì xì mà trong lòng vui phơi phới. Năm nay nhà máy bắn toàn pháo xịt, nhìn rơi cả tròng ra ngoài mà ko thấy sáng gì cả. Thấy mấy nhà xung quanh bắn pháo còn đẹp hơn, he. Chỗ tớ đc cái là mặc dù cấm pháo nhưng với tinh thần bất khuất, kiên cường, ý chí kiên định là gì thì gì, đầu năm phải làm quả pháo thì công việc làm ăn mới nuột. Thế nên lúc giao thừa cứ gọi là mắt long lanh ngắm pháo.
Tiếp sau đó là chuỗi ngày trượt dài trong bia rượu và bánh kẹo, cả bánh chưng nữa. Đến mỗi nhà làm 1 ít bánh kẹo, nhấp môi vài ly rượu, uống mấy ngụm bia, rồi bụng tròn xoe ra, ko về nhà ăn cơm đc nữa. Mà Tết có mấy ai ăn đúng bữa đâu, haizzz.
Rồi đến ngày mồng 4, sức lực năm mới bị vắt kiệt bởi chuyến đi chùa Yên Tử. Sáng sớm tinh mơ, í ới gọi nhau, rồng rắn kéo nhau lên chùa. Trời thì rét căm căm, đi đường tay chân tê cứng lại, may mà mình ngồi sau, ko thì hoá đá rồi. Đến đc chân núi thì gió thổi vù vù, cứ tưởng sắp có bão, đời mình thế là bị chôn vùi trong gió bão. Nhưng mà may quá, ko chết. Sau khi leo mấy cây số đường núi, cả nhóm vẫn bình an trở về. Nói bình an cũng ko đúng lắm. Thực ra là lúc về chỉ đủ quân số thôi, chứ ai cũng thương tích đầy mình. Tiếc tiền đi cáp treo mà, leo lên rồi lại lao xuống. Nhiều lúc cứ tưởng chân mình ko còn là chân mình nữa. Nhưng mà ko phải, chân mình vẫn là chân mình :)). Đến khi sức tàn lực kiệt, mấy đứa tinh thần ko đc ổn định còn định rút điện thoại ra gọi taxi đến. Nhưng mà định thần lại, nhìn xung quanh thấy mình vẫn đang ở lưng chừng núi, nên thôi, ko gọi nữa.
Liệt giường mấy ngày liền. Vài hôm sau thì khỉ 3 rủ đi ăn bánh gối. 2 đứa lóc cóc đạp xe đi ăn. Đến lúc về, để thể hiện tay lái lụa, tớ cua 1 vòng tránh cái mương trc mặt. Nhưng mà cua nhầm vào tường. Trc khi đếm sao, tớ vẫn kịp nhìn thấy dáng điệu của khỉ 3, đầu cắm xuống đất, mông chổng lên trời, nói với 1 vẻ cam chịu "ôi giời ơi". Hoa cỏ may dính đầy đầu. Xấu hổ quá! Có xe máy đi qua, 2 đứa vội vàng đứng dậy, sợ họ lại cười vào mặt cho, sinh viên năm 3 mà đi xe đạp vẫn bị ngã ;)).
Sau hôm hát karaoke bỏng cổ ở nhà thằng Thành, chuỗi ngày trác táng đc kết thúc bằng đám cưới của Thủy. Tổng kết lại, lịch ăn chơi của C2 thành công mĩ mãn. Cho 1 tràng pháo tay! Bravo!!!
Dưới đây là 1 số hình ảnh tượng trưng cho mấy hôm đi chơi Tết. Mọi ng tham khảo và cho ý kiến. ;))


Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket