Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Lan man


Dạo này bận rộn quá! Mải trồng cây trên nông trại vui vẻ mà, hi hi. Mà cũng ko có cảm xúc viết blog. Nhưng giờ ko biết làm gì cả. Tìm tài liệu để làm bài tập nhóm nhém mà sao khó thế! Hỏi tên nhóm trưởng nhiệm vụ của mình là gì mà ko thấy hắn trả lời. Chắc lăn quay ra ngủ rồi. Mà cũng tại mình hôm trc đi họp ko ghi chép lại, giờ quên béng mất nhiệm vụ, he he.
Muốn lăn ra ngủ quá, nhưng mà vẫn phải ngồi, lát nữa còn thu hoạch dứa với dưa hấu cho 2 con khỉ kia. Như nông dân thực thụ. Đêm thì thức khuya để thu hoạch, sáng thì dậy sớm đi ăn trộm, há há. 2 tuần nay cả nhà mất ăn mất ngủ với cái trò nông trại này, hì.
Sắp thi rồi mà sao mình vẫn lười thế ko biết! Chẳng muốn học gì cả. Mà ở với những đứa như cái Thu mình ko chăm đc là phải, hé hé. Chiều hôm qua, mưa, mát trời, nó ngủ trưa gì mà những 5 tiếng, khủng khiếp. Mà, ngủ thế mới là ngủ chứ, đã mất công ngủ thì cứ ngủ tẹt tầm thì thôi. Chứ ai như 2 thằng học Y, Dược nhà dưới. Đêm 2rưỡi xem phim xong xuống dưới nhà thấy chúng nó vẫn chong đèn học. Sáng, 9rưỡi bình minh, xuống dưới nhà lại thấy chúng nó ngồi ở bàn học. Chẳng nhẽ lúc 11 rưỡi trưa hôm qua gọi chúng nó lên "Nhìn đi, giờ này chị Thu bắt đầu ngủ đấy nhá!". Rồi đến 4 rưỡi gọi chúng nó lên tiếp "Thấy chưa? chị Thu vẫn đang cong mông lên ngủ đây này!". Cho chúng nó biết thế nào là ngủ. Học hành gì mà để ng khác nhìn vào thấy ức chế quá! Cái lúc mình chổng mông lên trời, cắm đầu xuống gối thì chúng nó học. Cái lúc mình học thì chúng nó cũng học. Hừ...
Haizzz, sao mà chán thế nhỉ? Cứ thấy trong người khó chịu thế nào ấy! Chẳng biết những việc mình làm có đúng ko nữa. hic hic, hu hu (khóc giả vờ, giống tên Quyên xe ôm hay làm).
Lại đang nghe nhạc. "Làm ơn" của Trần Trung Đức. Nghe mà buồn phiền hết cả người. Cảm giác tuyệt vọng quá đi mất. Tại sao chỉ cần "dõi theo người"? Tại sao "chỉ cần đến bên tôi vào những tháng năm cuối đời"? Cái anh sáng tác bài này hâm quá đi mất! Cuối đời già rồi thì cần ng ta đến làm gì nữa? Biết rằng "ngày mai sẽ lại nhớ điên đầu" mà vẫn để cho ng ta đi. Hừ, dở hơi thế ko biết! Haizz, 21 tuổi đầu, chưa có 1 mảnh tình vắt vai, thế mà vẫn chết mê chết mệt với những bản tình ca.

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Mẹ, con thích!



Con thích đc nằm gối đầu lên đùi mẹ và đc mẹ vuốt tóc.
Con thích ôm bụng mẹ khi 2 mẹ con đứng buôn chuyện với các thím ;))
Con thích đc mẹ hỏi: "Con thích ăn gì mẹ mua cho".
Con thích đc mẹ thơm vào má trc khi con lên trường.
Con thích mỗi lần mẹ gọi điện lên hỏi "Con còn nhiều tiền ko?". Mặc dù còn ít nhưng con vẫn nói "Còn đủ mẹ ạ!". Và quan trọng là, dù con nói thế thì mẹ vẫn gửi xiền lên, he he.
Con thích đc nghe mẹ nói "Nếu trời mưa to quá thì cứ nghỉ học con ạ!" (haizzz, mẹ vẽ đường cho hươu chạy rồi)
Con thích mỗi lần về quê, mẹ lại ôm và nhấc bổng con lên xem đã tăng thêm kilô nào chưa.
Con thích đc ăn sữa chua mẹ làm.
Con thích đc mẹ gọt hoa quả cho ăn.
Con thích cái cách mẹ nói mẹ tự hào về con.
20/10, con muốn nói "con luôn yêu mẹ".

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Don't look at me!

Sao mà chán!
Có phải mình đang thay đổi? Ko muốn là con ng của trc kia, nhưng cũng ko thích sự thay đổi đang diễn ra bên trong tâm hồn. Ko phải ko thik, có lẽ là ko quen thì đúng hơn.
Mình trở nên ích kỉ hơn rồi.
Lại thấy mọi thứ nhàm chán.
Mới hôm qua cười muốn lung lay cả răng, mà đâu phải hôm qua, mới sáng nay thôi chứ.
Mai sang nhà tên xe ôm ăn phở cuốn. Hôm nay nó rủ mình. Ko biết tay nghề của nó thế nào.
Có lẽ cn đi nhà ma với bọn nó. Cũng đang thik đi.
Cười 1 cái nào. hì hì.
I can make me smile!

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Lời trái tim gửi 1 ng bạn


Tớ nói với cậu điều này nhé, tớ biết cậu ko bộc lộ mình, ko thể hiện mình, rất muốn giấu mình sau những tiếng cười. Nhưng tớ biết cậu có nhiều tâm sự lắm, nhiều điều phải suy nghĩ lắm. Cậu chưa bao giờ nói về mình, về những trăn trở của mình, về những suy nghĩ của mình nhưng tớ cảm nhận thấy những con sóng trong mắt cậu. Có thể mọi người cảm nhận cậu là một người vui vẻ, đáng yêu nhưng điều tớ thấy ở cậu lại là sự kín đáo sâu lắng. Mọi người luôn cười khi nghe cậu cười, cậu mang niềm vui đến cho mọi người nhưng lại giấu nỗi buồn cho bản thân.

Cậu có biết ưu điểm của cậu cũng chính là nhược điểm ko? Cậu kín đáo, cậu giấu mình rất khéo nhưng chính vì thế cậu lại phải kiềm chế rất nhiều. Cậu có thế giấu nhưng như thế có tốt hơn khi cậu có thể nói ra điều mình suy nghĩ ko. Thực ra tớ cũng ko hoàn toàn thik việc cứ phơi mình ra để ng khác biết, nhưng cậu cũng đừng cố giữ nhiều như thế chứ, cậu hãy chia sẻ với những người cậu tin tưởng, ko hoàn toàn thì cũng là một phần, đừng cứ quanh co với những suy nghĩ của riêng mình nhé.

Tớ chưa đủ thân thiết và biết cách để chia sẻ với cậu suy nghĩ của tớ và tớ cũng ko mong tớ là người cậu chia sẻ, đơn giản tớ chỉ muốn nhìn thấy nụ cười lạc quan trong mắt những người bạn. Cậu đừng cười khi trong lòng có nỗi buồn, vì như thế nỗi buồn sẽ nhân lên rất nhiều. Và khi cậu thực sự không muốn cười, nếu ko có ai cậu hãy gọi tớ nhé, tớ ko biết chia sẻ nhưng tớ có thể lắng nghe.

Mong cậu vui nhiều...

Lại là 1 bài viết đi copy, he he. Mình thik bài viết này. Thấy giống ai đó, giống mình nữa. Chỉ thik nghe ng khác nói về nỗi buồn của họ. Còn nỗi buồn của mình thì lại ko dám nói. Ờh, thì sợ họ ko có thời gian dành cho mình mà. Tự nhiên nt "buồn quá" mà đứa bạn nó lại bảo "tao đang bận" thì còn buồn hơn ấy nhỉ. Nói thế thôi, chứ chẳng qua mình ko đủ can đảm nói ra nỗi buồn của mình cho những ng bạn. Uh, vẫn là muốn tạo 1 vỏ bọc mà. Cái cảm giác buồn buồn kể ra cũng hay chứ. Nói chuyện với 1 ng bạn, hắn kêu hắn buồn. Sau 1 hồi, chẳng biết nỗi buồn của hắn là gì. Chỉ thấy hắn cười hô hô, xong lại nói "mình đang buồn". Chưa kịp an ủi câu nào, hắn lại nói "ko đc cười nhiều, nhỡ cười nhiều hết buồn thì sao?". Buồn cười chết mất. Thấy cũng có chút giống mình hồi trc. Hồi trc thôi nhé! Cứ ôm khư khư nỗi buồn. Muốn thoát khỏi nó, nhưng sợ lại quên mất nó. Thế đấy. Đọc bài viết trên, thấy mình ít khi sống thật với tình cảm của mình. Muốn thay đổi, nhưng ko làm đc. Hay là ko muốn làm nhỉ?

Dù thế nào đi nữa, entry này dành cho tớ và cho những ng bạn "thik giấu mình sau những tiếng cười".

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Nào mình cũng lên xe khách, nào mình cùg đi chơi nhé!

Đáng nhẽ phải post bài này trc entry trung thu cơ, nhưng mà vì chưa đủ ảnh nên hok thể post đc :). Lớp Kế hoạch của tớ lên Ba Vì vắt trộm sữa bò về bán lấy tiền ăn học ;)). Đùa đấy, hia hia. Lên đó đốt lửa trại mà. Đây là lần đi chơi đầu tiên với lớp, ko thể nói là cực kì vui như đi chơi với lớp cấp 3, nhưng cũng ko hề tẻ nhạt. Vui nhất là buổi tối đc đốt lửa trại. Mọi ng nhảy như loi choi, há há. Chơi hăng quá, các bạn bắt tháo cả giầy dép ra. Làm tớ bị rằm cắm vào chân. "Rằm trong chân" đau ko khác gì "rằm trong tim" ;;). Buồn cười cái lúc ăn thịt nướng. Thật là kinh khủng. Nhìn miếng thịt, bên ngoài thì cháy đen xì, bên trong thì vẫn hồng hồng, thế mà vẫn ăn ngon lành mới lạ chứ. Cứ nướng đc vỉ nào là cả lớp xúm vào oánh chén, lúc đấy sao món thịt sống ngon thế chứ lị. Ăn thịt sống, rồi khoai sống (vỏ thì cháy đen, còn ruột thì vẫn rắn cấc) mà về có mỗi bạn Mai bị đau bụng, chứng tỏ lớp mình rất tốt bụng ;)). Ảnh đi chơi này, hi hi (Hic, mọi ng xem thì nhớ click vào ảnh dùm, cái blog này nó lại chỉ hiện mỗi 1 nửa ảnh mới đểu chứ lại).
Đây là buổi chiều, vừa đến nơi là nhảy phóc xuống pose ảnh ngay.
Nhóm tớ đấy, đc có mỗi 2 mống con trai mà 1 bạn còi, 1 bạn kều. Ở đây chỉ có bạn còi thôi, bạn kều ốm, ko đi đc.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Buổi tối:

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Đây là màn ăn thịt sống =))

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Lớp trưởng lớp tớ Long "đầu keo" ;))

Photobucket

Sáng hôm sau, mấy đứa rủ nhau ra suối chơi, kiếm vài cái ảnh rất chi là... khặc khặc...

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Ảnh cuối, cô gái bên bờ "xuối" =))

Photobucket

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Sad angel



Trong một quán cà phê nhỏ, chàng nhạc sĩ đang ngồi đó, nhìn ra ngoài kia. Những cảnh vật quá đỗi bình thường mà ta hay bắt gặp: một cô gái đang chờ người yêu, một cô bé nhỏ, một kẻ ăn cắp, một cô gái đang chán nản,.. những điều bình dị ấy qua đôi mắt và trái tim chàng nhạc sĩ nhạy cảm lại trở nên vô cùng đặc biệt.

Tiếng saxophone xa vắng, tiếng piano dồn dập. Cuộc sống vốn là thế tập nập và nhiều mệt mỏi. Nhưng tại sao không dừng lại chỉ một phút để suy ngẫm về những điều tưởng như giản dị nhất. Con người là vậy, luôn vươn tới một điều gì đó thật xa xôi, nhưng lại không nhận ra được niềm vui nhỏ nhoi trong cuộc sống. Từ những điều bình dị nhất ta sẽ tìm ra những điều đẹp đẽ nhất mà ta chưa từng biết.

Những nốt nhạc được thăng hoa, một nụ cười bất chợt hé nở, mà sao vẫn xót xa, day dứt đến thế. Xót xa cho sự mù quáng của con người. Day dứt vì một tương lai không biết rõ, nhưng chỉ một lần thôi hãy ngồi lại nơi đây, một lần nhìn ngắm những gì quen thuộc, ta sẽ thấy cuộc đời đẹp hơn bao nhiêu.

Chỉ cần một lần hãy thưởng thức giai điệu cuộc sống đang vang lên mạnh mẽ.

Chỉ cần nhắm mắt để thấy cảm xúc tuôn trào không ngớt.

Chỉ cần ngồi đây tìm khoảng lặng tâm hồn...

Cho bạn, cho tôi, cho những thiên thần buồn bã....

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

Trung thu và C2_ers thân yêu!

Sau 2 ngay vất vưởng trên Ba Vì, tớ về nhà với bộ dạng phờ phạc,Photobucket "Liệu mình có đủ khả năng chơi tiếp tối nay". Lê chân về đến nhà, nghe thấy tiếng cười đùa rộn rã, thấy lòng vui hẳn,Photobucket hi hi. Thế là 1 số coolboys and coolgirls của đại gia đình C2 đã tụ tập ở đây rùi Photobucket. Cái nhà trọ bé bé, cái mâm cơm be bé, 8 người ăn. Vội vàng, giục rối rít, ăn nhanh lên còn đi chơi. Sau khi cơm no (mà chẳng ai no, còn tâm trạng nào mà ăn cơm cơ chứ), các nam thanh nữ tú của C2 chuẩn bị xuất phát. Lúc đấy mới tá hỏa lên vì thiếu xe, thiếu mũ. Cả lũ đứng ở đường Trường Chinh hít bụi, chờ xe. Gọi đc đứa này thì đứa kia lại chạy đi đâu mất. Dưới chân là 1 số bòng, 1 số củ đậu, 1 số nước ngọt... vân vân và vân vân. Đứng lơ ngơ, láo ngáo ko khác gì lũ dạt vòm. Bạn Dung tớ đói quá (vì ko kịp ăn cơm, phi ô tô đến đây luôn), đứng ko vững, tí nữa thì ngã vào vòng tay của anh nào đó đi ngang qua đường Photobucket. Í ới 1 hồi, cuối cùng cũng đủ xe, phùzzzzz.... Xuất phát nào! Yeahhh! Tớ ngồi sau xe bạn Thắng, bạn ấy phóng kinh hồn bạt vía. Tớ bảo "Mày đi chậm thôi, tao sợ chết". Bạn ấy nói thêm câu làm tớ còn thấy sợ hơn "Đi với tao mà mày phải sợ à". Nếu trong trg hợp đi xe đạp thì có lẽ tớ còn tin tưởng, chứ kinh nghiệm mấy lần "đi xe máy hôn mông ô tô" của bạn ấy thì ko nghe đc. Vòng vèo 1 hồi, cuối cùng cũng đến nhà Quang, 1 số bạn đã có mặt, he he. Tranh thủ trc bữa tiệc, pose ảnh phát nào. (Mọi người muốn xem ảnh đủ kích cỡ nhớ click vào ảnh nhé!)Photobucket
Photobucket
Photobucket

À quên, cho cái ảnh trăng nào

Photobucket

Coulpe đẹp! Nhìn Quỳnh có vẻ thích chí ;))

Photobucket

Màn chơi trò chơi. Cái này hay à nha ;)) . Mọi ng để ý mặt bạn Toàn kìa, có vẻ sung sướng, vừa cắn móng tay vừa ngắm.

PhotobucketPhotobucket

Có hiểu gì ko? Thực ra thì trò chơi nó như thế này cơ

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Thủy sướng, cười tít mắt, bạn Toàn thì có vẻ cam chịu:

Photobucket

Ai mà làm rơi thì bị phạt nhé! Đa số các bạn ko chơi đc trò này, vì nhìn mặt nhau buồn cười quá! :)) Một số trường hợp hy hữu, như thằng Hải, rõ ràng tớ đã nhả mồi cho nó rồi, thế mà nó thở 1 cái làm rơi xuống đất. Cuối cùng phải bị phạt.

PhotobucketPhotobucket

Trò chơi tiếp theo! Trc lúc chơi vẫn tranh thủ pose ảnh đc:

Photobucket

Bạn Thu còn tranh thủ nhét bỏng vào mồm cơ ;))

Photobucket

Đây là trận chung kết:




Mọi ng có nhìn thấy bạn Tình làm động tác gì ko? Bốp 1 cái, quả bóng bay vỡ tan. Tại bạn ý tức vì đôi tớ và bạn ấy ko thắng cuộc. Tớ chả mong thắng, chỉ mong bạn ấy ko đẩy tớ ngã dúi dụi là đc. Nhìn bạn ấy to gấp đôi tớ thế kia cơ mà ;)).
Phần mong đợi nhất này: ăn bánh ga tô. Thực ra là thế này, lớp tổ chức trung thu, tiện thể tổ chức sn cho Hường, Bình, Hà cùng sinh tháng 10. Nhưng vì đau răng, Hà ko đến đc, Bình thì bận đi an ủi ng khác. Cuối cùng, chỉ có mỗi Hường, bạn ý đây này:

Photobucket

Hí hí, đấy là mặt sau, còn mặt trc đây này:

Photobucket

Ăn bánh! Bạn Hường chỉ kịp thổi duy nhất 1 ngọn nến, thế là các bạn a lô xô xông vào. Trong lúc bạn Thương phân phát thìa để các bạn ăn bánh (cái thìa ăn sữa chua ấy, bé tí), thì bạn Quang lỉnh vào bếp mang ra 1 cái muôi, múc nguyên 1 miếng to tướng:

Photobucket

Cảnh mọi ng tranh nhau ăn này:

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Dung bỏ ra ngoài hành lang ăn 1mình, Phương khinh ko thèm ăn bánh sn, ra bàn lấy bánh dẻo ăn:

PhotobucketPhotobucket

Sau khi chè chén no say, làm cái ảnh cuối nào:

Photobucket

Chẳng biết bạn Dương_trưởng ban tổ chức thấy ko ưng ý ở chỗ nào, chứ bọn tớ thấy cực kì vui. Buổi tối đó, tớ cười sái cả quai hàm, hie hie.
Sau đợt trung thu, lại thấy yêu lớp mình hơn.
Tớ tự hỏi, mình sẽ như thế nào nếu ko có mọi người???