Dù thế nào đi nữa... :)

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Khoảng trời màu xanh

Lại mơ thấy giấc mơ đó. Giấc mơ từ thời cấp 3 ấy! :) Những giấc mơ không giống nhau.
Không phải là ai đó! Mà là cảm xúc! Cảm xúc còn nguyên vẹn. 
Cũng lâu lắm rồi không có lại được cái cảm giác ấy. Thấy nhớ! Nhớ cái tình cảm đó, nhớ những suy nghĩ đó, nhớ cảm xúc đó. Càng lớn càng có nhiều thứ chi phối, có nhiều thứ xen vào, có nhiều thứ đáng để lưu tâm hơn. Làm sao có chỗ cho tình cảm trong sáng thời con nít ấy?
Giấc mơ rõ nét! Mình không muốn nó đừng đến nữa. Cứ để nó đến tự nhiên. Vì trong mơ mình thấy rất vui. Nhìn thấy mình của ngày xưa ấy... :)

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Anh ấy là người dưng mà tôi thương nhất

"Anh ấy hứa sẽ đợi tôi đâu đó.
Tôi không rõ về con đường nhưng tôi mang lời hứa đi theo.

Rồi vài năm tháng đầu tiên cũng qua, tôi vẫn chưa thấy anh ấy trở lại, lời hứa cũng rơi rớt phân nửa.
Rồi vài năm tháng tiếp theo cũng qua, tôi không thấy tiếng động của bước chân vội vã, tôi chỉ biết anh ấy vẫn tồn tại đâu đó dưới bầu trời này- hạnh phúc. Lời hứa đã vơi gần hết.

Tôi chờ anh ấy dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước. Khi tôi đã tự nói với mình rằng anh ấy mãi mãi không quay về. Lời hứa giờ đây chỉ còn là tiềm thức trong tôi.

Anh ấy là người dưng mà tôi thương nhất. Vì đôi lần tôi đã khóc ù tai chẳng còn nghe tiếng mình khi đứng nhìn anh ấy hạnh phúc. Vì đôi lần tôi đã quay về sát bên để chắc với bản thân anh ấy vẫn ổn. Vì đôi lần tôi đau đớn đến chết với cái suy nghĩ sẽ mất anh ấy mãi mãi.

Anh ấy không thất hứa.
Anh ấy đã đợi tôi.
Nhưng là trong quá khứ. Khi tôi đổi khác. Anh ấy đổi khác. Chỉ có chúng tôi khi xưa là vẫn vậy.
Thế mà tôi mất rất nhiều năm tháng tìm kiếm anh ấy.
Quá khứ ư? Tôi thốt lên:
"Vậy bao giờ mới đến hôm qua?"

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Như ngày hôm qua

Cố giấu đi nỗi buồn, cố giấu đi những tiếng thở dài... Và cả những giọt nước mắt. Lặng lẽ...
Gồng mình lên từng chút, từng chút một...
Chẳng còn ai cả. Khi người ta đau, thì người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình mà quên đi mất nỗi đau của người khác. Không muốn ai hỏi han, cũng không muốn quan tâm đến chuyện của người khác. Sợ khi gợi lên, sẽ chạm đến nỗi buồn mà bạn đang cố giấu, hay sợ rằng sẽ phải kể ra câu chuyện của chính mình? Muốn trốn tránh thực tại!
Cuộc sống là những sự lựa chọn. Người ta có quyền lựa chọn sống như thế này, hoặc sống như thế kia, nhưng không thể lựa chọn cảm xúc. Và nếu như được lựa chọn, sẽ không ai muốn chọn nỗi buồn.
Không biết bao nhiêu lần, đã tự làm mình phấn chấn, vì niềm tin vào tình yêu, vào cuộc sống.
Muốn tìm lại một chút thanh thản... Như ngày được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của bố mẹ, ngày được ngủ chung và chuyện trò thâu đêm với những người bạn, ngày được che chở bởi tấm lưng rộng và vững chãi...
Lại một đêm mất ngủ... :)
Cũng muốn trách cứ lắm! Nhưng không ai có lỗi cả. Có lẽ, cũng bởi vì, yêu thương quá nhiều!
Vẫn biết ngày mai rồi sẽ khác. Chỉ mong những nỗi buồn ngày hôm nay sẽ trở thành động lực.